
Nhiều người trong chúng ta thường mơ ước có một người sếp "dễ tính": không bao giờ thúc ép KPI, thoải mái duyệt phép, ít khi phê bình và để bạn tự do làm việc theo ý mình. Ở trong một môi trường như vậy, bạn cảm thấy rất an toàn và dễ chịu.
Nhưng hãy thử nhìn lại sau hai năm.
Trong khi đồng nghiệp ở các phòng ban khác liên tục được thử thách với dự án mới, được ban giám đốc nhớ mặt đặt tên và thăng tiến, thì bạn vẫn dậm chân tại chỗ với những tác vụ quen thuộc. CV của bạn sau hai năm không có thêm một điểm sáng nào mới.
Trong nhiều năm làm quản lý và điều hành, Linh nhận ra một sự thật khá nghịch lý: Sự "dễ tính vô hại" của một người sếp đôi khi lại là một loại "thuế sự nghiệp thầm lặng" mà bạn đang phải trả bằng chính tương lai của mình.
Một người sếp tốt không chỉ là một người "tốt bụng" hay "dễ chịu". Để giúp bạn bứt phá, họ cần đóng vai trò là một bộ lọc hiệu quả, được thể hiện qua 3 khía cạnh cốt lõi dưới đây:
Một người sếp giỏi là người biết nói "Không" với những yêu cầu vô lý từ các phòng ban khác để bảo vệ sự tập trung của đội ngũ. Họ đứng ra nhận lấy những áp lực vụn vặt và sự thay đổi liên tục từ cấp trên để bạn yên tâm làm việc chuyên môn.
Nhà tâm lý học Sophie Leroy tại Đại học Minnesota gọi hiện tượng suy giảm hiệu suất do bị ngắt quãng liên tục là "attention residue" (sự tồn dư chú ý). Khi sếp của bạn không biết cách từ chối, nhận mọi việc về cho team và liên tục thay đổi ưu tiên, bộ não của bạn sẽ luôn trong trạng thái quá tải vì một phần năng lượng vẫn bị kẹt lại ở những nhiệm vụ dang dở trước đó. Một người sếp không biết làm "lá chắn" sẽ trực tiếp bào mòn năng lượng và hiệu suất của bạn.
Sếp của bạn có chủ động nâng đỡ và giới thiệu những đóng góp của bạn trước ban lãnh đạo không? Hay họ im lặng nhận hết hào quang về mình, hoặc đơn giản là không đủ tiếng nói để bảo vệ quyền lợi cho nhân viên?
Linh thường làm một phép tính nhẩm thế này: Nếu mỗi tuần bạn mất đi 4 giờ cơ hội được sếp trực tiếp hướng dẫn, phản hồi sát sao hoặc giới thiệu năng lực trước ban giám đốc, thì sau 2 năm, con số này sẽ tích lũy thành hơn 400 giờ vàng bị bỏ lỡ để xây dựng uy tín và bứt phá sự nghiệp. Sếp giỏi không sợ nhân viên giỏi hơn mình; họ tự hào khi thấy nhân viên tỏa sáng và sẵn sàng đứng sau làm bệ phóng cho bạn.
Một người sếp "dễ tính" thường ngại đưa ra những phản hồi thẳng thắn vì sợ mất lòng. Họ chọn cách im lặng hoặc nói giảm nói tránh khi bạn làm chưa tốt. Điều này cực kỳ nguy hiểm vì bạn không thể sửa sai nếu không biết mình sai ở đâu.
Đối với Linh, một người sếp giỏi là người dám chỉ ra vùng tối trong năng lực của bạn, nhưng đồng thời tạo ra một môi trường "an toàn tâm lý" (psychological safety) – một khái niệm nổi tiếng được nghiên cứu bởi Giáo sư Amy Edmondson của Trường Kinh doanh Harvard. Trong môi trường đó, bạn dám thử nghiệm, dám sai và sửa sai mà không sợ bị trừng phạt vô lý. Họ đưa ra những phản hồi mang tính xây dựng, giúp bạn nhìn rõ con đường phát triển tiếp theo của mình thay vì để bạn tự bơi trong mơ hồ.
(Nguồn Thái Vân Linh)